
Thông Tin Chi Tiết | |
|---|---|
| Nhà Cung Cấp | đang cập nhât |
| Tác giả | Phạm Thị Ngọc Liên |
| Nhà xuất bản | Hội Nhà Văn |
| Năm Xuất Bản | 2024 |
| Ngôn Ngữ | Tiếng Việt |
| Trọng lượng | N/a |
| Kích Thước | 20 x 20 x 1 cm |
| Số trang | 197 trang |
Bạn đang đọc Sách trong tôi có nhiều tôi - thơ tuyển được Tác giả Phạm Thị Ngọc Liên sáng tác, và xuất bản vào năm 2024 bởi nhà xuất bản Hội Nhà Văn.
Sách trong tôi có nhiều tôi - thơ tuyển thuộc chủ đề Sách Trong Nước, Văn học, Thơ ca, tục ngữ, ca dao, thành ngữ nằm trong chuyên mục Sách Trong Nước tại TuSach.vn.
Bạn có thể mua sách tại Shopee, Lazada, TiKi, Fahasa theo liên kết ở dưới để ủng hộ tác giả bạn nhé.
Ngoài ra bạn có thể Giới thiệu sách trong tôi có nhiều tôi - thơ tuyển PDF tại đây:
Trong Tôi Có Nhiều Tôi - Thơ Tuyển
- Chị có thể chia sẻ về tập thơ mới «Trong tôi có nhiều tôi», một sự chắt lọc trải nghiệm và tinh thần trong suốt 20 năm, một hành trình dài của cuộc đời?
Hai mươi năm là khoảng thời gian tôi tạm dừng việc xuất bản thơ. Tập thơ lần này không chỉ bao gồm những tác phẩm mới mà còn tuyển chọn những bài thơ ưng ý nhất từ các tập trước, cùng với những bài tôi vốn chỉ viết cho riêng mình. Khi đọc lại, tôi nhận thấy phụ nữ trên thế giới dường như có những khoảnh khắc đồng điệu về cảm xúc, về nỗi đau, về sự im lặng. Chính vì vậy, tôi quyết định chia sẻ chúng trong tập thơ này. Như một dòng chia sẻ trên Facebook của tôi đã nói, tôi muốn gửi đến các chị em phụ nữ, những độc giả đã yêu mến tôi từ trước đến nay, một cành hoa tươi mới, một món quà, một cái nắm tay, một ánh mắt hạnh phúc của người lữ khách biết rằng đích đến vẫn còn những nụ cười đang chờ đợi.
- Điều gì thúc đẩy chị quyết định ra mắt tập thơ vào thời điểm này?
Tôi luôn cảm thấy những câu chữ của mình như rượu ủ lâu ngày, đủ thời gian để tỏa hương thơm, đủ sức say đắm khi được thưởng thức. Và tôi muốn chia sẻ điều đó với nhiều người hơn (cười).
- Chị muốn gửi gắm điều gì qua tập thơ này?
Nếu bạn đã từng đọc thơ của tôi, chắc hẳn bạn sẽ hiểu rằng tôi không cố gắng gửi gắm những điều gì vĩ đại, mà chỉ chia sẻ những cảm xúc chân thật nhất của chính mình. Từ hạnh phúc, nỗi đau, sự ngốc nghếch, niềm tin, thất vọng, sự say đắm, ghen tuông, sự tự an ủi, tự lừa dối… tất cả những gì một người phụ nữ bình thường đều có trong lòng. Khi đọc thơ của tôi, bất cứ ai cũng có thể tìm thấy hình ảnh của chính mình. Tôi giống như một người chấp bút, ghi lại những câu chuyện của những người phụ nữ với số phận không mấy vui vẻ…
- Chị thường được gọi là «Người đàn bà không tuổi», không chỉ bởi vóc dáng và tính cách trẻ trung, lối sống tràn đầy yêu thương, mà còn bởi sự nhiệt thành với cuộc đời, với từng trang viết, với các mối quan hệ bạn bè?
Tính cách mạnh mẽ và nhiệt thành này có được là nhờ sự giáo dục từ gia đình. Bên cạnh đó, cuộc sống đã mang đến cho tôi vô vàn bài học quý giá. Nhờ vậy, tôi luôn chọn sự lạc quan trong mọi hoàn cảnh. Sự chân thành là thái độ tôi luôn lựa chọn trong mọi mối quan hệ. Đôi khi, tôi cũng bị tổn thương bởi chính sự chân thành của mình. Thất vọng và buồn bã là điều không thể tránh khỏi. Nhưng sau đó, tôi lại tự nhủ: «Ôi, mình sống chân thành thì không có gì phải buồn cả».
- Nhưng đôi khi, khi một mình đối diện với cô đơn, chị làm thế nào để vượt qua những khoảng trống trong tâm hồn?
À, điều này thật buồn cười. Tôi luôn có cách cư xử “đấm trước xoa sau” với chính mình. Tôi viết, trút hết những buồn giận, đau khổ thành câu chữ – và đó là cách tôi có được những bài thơ hoặc truyện. Sau đó, tôi sẽ giải quyết sự trống rỗng cô đơn theo một cách rất “đàn bà” – ấy là đi mua sắm. Tôi có một bài thơ “Phù phiếm” in trong tập, miêu tả sự giải tỏa nỗi buồn qua việc mua sắm, mời bạn đọc thưởng thức. Tôi không thích đi cà phê một mình ở những nơi xa lạ. Ngồi một mình trong đám đông khiến tôi cảm thấy cô đơn hơn. Tôi thích ngồi cà phê với bạn bè, tám đủ thứ chuyện trên đời. Khi phải uống cà phê một mình ở nhà, tôi luôn mở nhạc sôi động, kiểu Sơn Tùng MTP. Làm sao mà trống rỗng được? (Cười to)
- Phải chăng mỗi chuyến đi trở về với thiên nhiên giúp chị nạp lại năng lượng sức khỏe và tinh thần? Là một người có sự kết nối mạnh mẽ với thiên nhiên, chị chia sẻ cảm xúc của mình khi được sống giữa thiên nhiên như thế nào?
Tôi nghĩ không chỉ riêng tôi yêu thiên nhiên. Cả gia đình tôi, cứ có dịp rảnh là rủ nhau đi biển hoặc lên núi. Có lẽ vì tuổi thơ tôi gắn bó với cây cỏ, hoa lá nên mỗi khi trở về với thiên nhiên, tôi cảm thấy mình trẻ ra cả chục tuổi. Một điều mọi người thường bỏ qua là thiên nhiên không có màu sắc ảm đạm, buồn rầu. Màu xanh của lá cây là màu của cuộc sống vĩnh cửu. Khi đến với thiên nhiên, bạn trở nên vui vẻ, sống động và yêu thích nhiều điều hơn. Tôi cũng không khác gì mọi người đâu.
- Trong tập thơ mới của chị, thiên nhiên hòa quyện với tâm hồn chị. Trong nhiều tác phẩm, chị cũng tìm thấy bản thể của mình, cùng với nhiều «Cái tôi khác» giữa thiên nhiên như thế nào?
Tôi từng đùa với bạn bè rằng, có lẽ kiếp trước mình thuộc một loài vật nào đó trong rừng hoặc núi. Chim chóc, hươu nai, hổ báo, cáo chồn… (Cười). Vì mỗi khi đến những nơi ấy, cảm giác đầu tiên của tôi là suýt khóc. Như thể lâu lắm mới được về nhà vậy. Tôi không hiểu sao mỗi khi có dịp lên núi, vào rừng, dù chỉ trong thời gian ngắn ngủi, tôi luôn cảm thấy mình thuộc về nơi ấy. Phố xá chỉ là nơi vui vẻ tạm bợ, nơi ta chọn để thể hiện sự phù phiếm của mình. Vì chúng ta là con người. (Cười).
- Trong cuốn «Những bà già xinh đẹp», gồm những câu chuyện chữa lành khi con người bước từ đỉnh cao xuống dốc cuộc đời, chị đã nhìn thấy chính mình, đã tái tạo lại sự xinh đẹp của thanh xuân như thế nào?
Ồ không. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình «xuống dốc» để phải khốn khổ, buồn rầu vì sự già nua mỗi ngày. Tôi luôn chấp nhận sự thật, biết rằng mình càng thêm tuổi, càng già đi, yếu đi theo vòng tuần hoàn của cuộc sống. May mắn là khi còn trẻ, tôi đã trải qua rất nhiều khó khăn, bươn chải và hiểu được rằng mỗi ngày sống vui vẻ, sống bằng lòng với những gì mình đang có là hạnh phúc. Tiếc nuối quá khứ xinh đẹp để làm gì khi tôi vẫn nghĩ ở tuổi này mình vẫn có vẻ đẹp riêng, vẫn có thể làm điều mình muốn một cách tự nhiên và thoải mái nhất. Ví dụ, mặc áo đỏ và mua rất nhiều son đỏ chẳng hạn.
- Từ chị, chúng ta thấy sự chữa lành nằm ngay bên trong, và chỉ có bản thân mỗi người mới có thể tự giúp mình?
Chữa lành là một từ ngữ mới nổi gần đây thôi. Khi còn trẻ, tôi đã học được từ “refresh” – làm mới, và đã áp dụng nó từ lâu. Thật sự, không ai có thể làm mới mình ngoài chính mình. Giống như bạn đi đâu đó để “chữa lành”, nhưng nếu bạn cứ u uẩn vì những vết thương cũ, cứ giam mình trong những nỗi đau cũ thì làm sao lành được? Có lẽ sẽ còn tồi tệ hơn. Tôi luôn “refresh” mình khi cảm thấy trì trệ, mệt mỏi, không thể thoát ra khỏi những suy nghĩ bi quan. Những lúc đó, tôi có đủ cách để “chữa lành”. Làm mới mình bằng mái tóc, chiếc áo, đôi giày… là ở bên ngoài. Đi học một lớp khiêu vũ, làm gốm, xách máy ảnh đi khắp nơi, hoặc đơn giản hơn – ngồi vẽ tranh là cách chữa lành tâm hồn. Dù phải dựa vào những hoạt động xã hội, nhưng đúng là chỉ có mình mới có thể làm mới mình.
Nội dung sách cùng với những cảm nhận, đánh giá và nhận xét về Sách trong tôi có nhiều tôi - thơ tuyển sẽ được cập nhật sớm trên TuSach.vn. Chúc bạn có một trải nghiệm đọc sách tuyệt vời!